Home / Suy Niệm Lời Chúa / Suy niệm Tin Mừng Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn, của Lm Minh Anh

Suy niệm Tin Mừng Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn, của Lm Minh Anh

TRỜI CŨNG PHẢI NHẢY THEO

“Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa!”.

“Sống là thay đổi; nên hoàn thiện là đã đổi thay nhiều lần!” – Henry Newman. 

Kính thưa Anh Chị em,

Đổi thay giúp con người hoàn thiện; nhưng chúng ta lại muốn Chúa đổi trước. Gioan đến, người đương thời chê; Chúa Giêsu đến, họ cũng chê. Họ muốn ‘trời cũng phải nhảy theo’.

Sáo réo rắt mời người ta vui; khúc hát đưa đám mời người ta buồn. Khi lời mời thành mệnh lệnh, ai không làm theo đều bị trách. Gioan khổ chế, kêu gọi họ sám hối, họ bảo ông bị quỷ ám; Chúa Giêsu gần gũi, đồng bàn với người tội lỗi, họ gọi Ngài là kẻ ăn nhậu. Hai lối sống nhận chung một lời từ chối: họ không muốn gặp Chúa, chỉ muốn gặp một vị Chúa vừa vặn với họ. Đức Phanxicô gọi đó là muốn “ơn cứu độ theo cách của mình”.

Lũ trẻ trong trò chơi trách bạn không vui buồn theo ý chúng. Người lớn cũng có thể mang cái giận ấy vào cuộc gặp gỡ với Chúa. Nhưng lời mời của Ngài vẫn là lời mời, dù không như điều con người chờ đợi. Chúng ta cứ nhìn trời chờ điều mình xin, trong khi người cần được tha thứ đã ở trước mặt. Sự lạc điệu bắt đầu khi chúng ta mải đòi Chúa đổi điệu nhảy mà không nghe Ngài gọi mình đổi lòng. “Khi tình yêu vẫy gọi, hãy đi theo, dẫu đường của nó dốc và gập ghềnh!” – Kahlil Gibran.

Chính những đứa trẻ ấy khiến lời Phaolô hôm nay trở nên gần gũi: “Khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con” – bài đọc một. Đứa trẻ thường chỉ biết mình: mọi sự là của tôi, cho tôi và phải theo ý tôi. Robert Barron tự hỏi, nếu đứa trẻ có vóc dáng và sức mạnh của người lớn, thế giới quanh nó sẽ ra sao? May mà nó nhỏ xác! Nhưng có biết bao người lớn xác mà bên trong vẫn là đứa trẻ ấy: một lời trái ý cũng làm họ giận, một việc không vừa ý cũng thành lỗi của người khác. Đến cả trời, họ cũng muốn bắt nhảy theo.

Chúng ta có thể nói hay, hiểu nhiều, cho đi nhiều mà vẫn muốn người khác đáp đúng điều mình chờ. Phaolô bảo đức mến “không tìm tư lợi”: tình yêu không lấy sự đáp lại của người khác làm bằng chứng rằng mình đúng. Yêu Chúa là để Ngài được là Chúa. Còn với người mình yêu, chúng ta có thể rất ân cần mà vẫn âm thầm muốn họ trở nên giống mình. “Khởi đầu của tình yêu là muốn để người mình yêu được là chính họ!” – Thomas Merton.

Anh Chị em,

Trên thập giá, người ta muốn bắt Đức Kitô nhảy theo điệu cuối cùng: “Hãy xuống khỏi thập giá, rồi chúng ta tin!”. Ngài không xuống. Họ muốn Ngài bỏ nơi mình vừa đẩy Ngài lên; Ngài chọn chính nơi ấy để không bỏ họ lại. Con người lấy nỗi đau làm phép thử Thiên Chúa, Đức Kitô mang nỗi đau ấy đến cùng mà không ngừng yêu. Phục Sinh cho thấy: ngay tại đó, tình yêu vẫn không quay lưng. Chúa không chiều theo đòi hỏi của chúng ta; Ngài đi xa hơn đòi hỏi ấy để cứu chúng ta. Bởi thế, ‘trời cũng phải nhảy theo’ là lời của một cái tôi chưa biết mình đã được yêu đến mức nào.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con đủ yêu để thôi cầm nhịp cho Chúa; đủ tin để đón nhận đường Ngài chọn; và đủ khiêm nhường để bước cùng người khác!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Xem thêm

Suy niệm Tin Mừng Lễ Đức Mẹ Sầu Bi, 15/9,Thứ Ba Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn, của Lm Minh Anh

CHỈ TRÁI TIM BỊ THƯƠNG MỚI BIẾT YÊU “Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm …