CHỈ TRÁI TIM BỊ THƯƠNG MỚI BIẾT YÊU
“Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà!”.

“Có con là quyết định để trái tim mình mãi mãi bước đi bên ngoài thân thể!” – Elizabeth Stone.
Kính thưa Anh Chị em,
Kính nhớ Mẹ Sầu Bi đưa chúng ta đến một trái tim đã đi ra ngoài – một trái tim bị thương. Mẹ Maria sống trọn nghịch lý ấy: ‘chỉ trái tim bị thương mới biết yêu’.
Chúa Giêsu, “dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục” – bài đọc một. Con không dùng phẩm vị của mình để tránh đau khổ; Mẹ không dùng đặc ân để đứng ngoài số phận của Con. Nơi Con và Mẹ, vâng phục không phải là cúi đầu trước đau khổ, nhưng là vẫn tin vào Cha dẫu không hiểu hết lối Ngài dẫn. Con đi hết con đường cứu độ; Mẹ không rời Con trên chặng cuối.
Mọi sự sống đều có một đồi Canvê; mỗi tâm hồn đều mang một nỗi đau kín. Chúa Giêsu có nỗi đau của Ngài; và bởi yêu đến cùng, Ngài đau đến cùng. Maria, người gần Con hơn cả, bước vào nỗi đau ấy. Tiếng Latinh compassio – lòng trắc ẩn – nguyên nghĩa là “cùng đau”. Nơi Mẹ, lòng trắc ẩn trở thành một “sầu chung”: không mang đau khổ thay Con, nhưng không để Con chịu đau riêng mình.
Trái tim Maria bị xuyên thâu bởi bảy lưỡi gươm – biểu tượng “Bảy Sự Thương Khó Đức Mẹ”. Đó không chỉ là một hình ảnh đạo đức; đời Mẹ mang những vết cắt thật của phận người. Mẹ không hiểu hết, nhưng vẫn bước; không cất được đau khổ khỏi Con, nhưng không bỏ đi. Ân sủng không miễn cho Mẹ khỏi đau; ân sủng giữ Mẹ khỏi rời Con. Kẻ lành lặn nhìn thấy nỗi đau; kẻ từng bị thương mới sờ chạm được chiều sâu của nó. “Tình yêu không biết được chiều sâu của chính mình cho đến giờ phút chia lìa!” – Kahlil Gibran.
Đau khổ tự nó không làm người ta biết yêu; chỉ khi được trao cho Chúa, nơi từng làm chúng ta chảy máu mới có thể trở thành nơi người khác được đỡ nâng. Lưỡi gươm vẫn đi qua bao tâm hồn hôm nay: chia lìa, phản bội, bệnh tật, cô đơn và những vết cắt chưa gọi tên. Mẹ Sầu Bi không cất khỏi chúng ta mọi lưỡi gươm; Mẹ dạy chúng ta đừng để chúng lấy mất khả năng yêu thương. Có khi, chính nơi từng làm mình bật khóc lại giúp mình nhận ra người đang lặng lẽ khóc bên cạnh.
Anh Chị em,
Trên thập giá, trái tim Đức Kitô bị lưỡi đòng mở ra; dưới chân thập giá, tâm hồn Mẹ bị lưỡi gươm xuyên thủng. Chính trong giờ đau đớn ấy, Ngài trao người môn đệ cho Mẹ: “Này là con Bà!”, và trao Mẹ cho Hội Thánh: “Này là Mẹ con!”. Nỗi đau tưởng chỉ còn chỗ cho Người Con sắp chết lại mở lòng người Mẹ để đón nhận mọi người. “Qua mầu nhiệm thập giá, thiên chức làm mẹ của Maria đã có một bước nhảy vọt không thể tưởng tượng nổi!” – Lêô XIV. Từ đó, không giọt nước mắt nào của nhân loại còn xa lạ với Mẹ. Canvê cho thấy: tình yêu không lớn vì tránh được thương tích, nhưng vì qua thương tích, trái tim vẫn dám đi ra – ‘chỉ trái tim bị thương mới biết yêu’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho tim con biết khóc với người đang đau; biết mở ra khi chính mình thương tổn; và biết cùng Mẹ biến nỗi nhức thành tình yêu chữa lành!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Lòng Chúa thương xót Cộng đoàn LCTX TGP Sài Gòn