Thánh Giuse PHẠM QUANG TÚC
Nông dân (1843 – 1862)
Ngày tử đạo: ngày 1 tháng 6
Tôi sẽ không trốn bằng bất cứ cách nào, vì nếu tôi trốn sẽ làm khổ cho người khác.
Chào đời năm 1843 tại họ Hoàng Xá, xứ Ngọc Đồng, tỉnh Hưng Yên (nay là Hải Hưng), Giuse Phạm Quang Túc là một thanh niên chất phác đạo hạnh, sống trong một gia đình cần cù với ruộng đồng. Thân phụ không muốn cho con trai theo nghề nông, nhưng khuyến khích, rước thầy về dạy chữ Hán và mong ước lo liệu cho chú Túc theo nghiệp khoa bảng.
Năm 1861, sắc chỉ cấm đạo phủ xuống các làng mạc Công giáo, mọi người, mọi nhà. Ruộng vườn, gia sản, trâu bò… bị tàn phá, tịch thu, phân chia cho lương dân. Gia đình chú Túc cũng cùng chung số phận. Việc học hành, kinh sử vì thế bị gián đoạn.
Mùa xuân năm 1862, anh Túc bị bắt khi vừa tròn 19 tuổi. Sau đó, anh bị biệt giam bốn tháng tại ngục Đông Khê, phủ Khoái Châu. Người nhà đút lót tiền bạc để giúp anh tìm cách trốn khỏi ngục nhưng anh khẳng khái từ chối: “Tôi sẽ không trốn bất cứ cách nào, vì nếu tôi trốn sẽ làm khổ cho người khác. Chúa muốn thế nào? Tôi xin vâng như thế!”
Năm 1862, anh Túc được dẫn độ về ngục thất thị trấn Hưng Yên. Những màn dọa nạt, tra khảo, dụ dỗ không làm lay chuyển tâm hồn sắt son của người thanh niên anh hùng đức tin, không thể làm gì hơn, các quan lập án xin xử trảm quyết đệ về kinh đô Huế.
Vị chứng nhân đức tin Phạm Quang Túc chịu xử trảm ngày 01/06/1862, đời vua Tự Đức. Tại tòa lập án phong chân phước, ông Hưng đã làm chứng: “Tôi đi theo anh Túc ra tới pháp trường. Anh luôn sốt sắng cầu nguyện và miệng không ngớt xưng danh cực thánh Đức Chúa Giêsu. Sau đó, anh Túc bị chém đầu, tôi đã mai táng thi thể tử tế.”
Chính bà Linh thuật lại: “Tôi nhìn thấy đầu của người tôi tớ Chúa bị lý hình tung lên cao cho quan giám sát thấy, để bẩm trình với quan thượng là họ đã thi hành bản án. Linh hài được cải táng về nhà thờ xứ Ngọc Đồng.”
Chứng nhân đức tin Giuse Phạm Quang Túc được nâng lên hàng chân phước ngày 27/05/1900 và được tôn phong hiển thánh ngày 19/06/1988.
Thánh
Đaminh Trần Duy Ninh
Giáo dân (1841 – 1862)
Ngày tử đạo: ngày 02 tháng 6
Nếu con cái không được phép khinh dể cha mẹ mình, thì người tín hữu sao dám đạp ảnh Chúa tạo dựng trời đất.
Thánh Đaminh Trần Duy Ninh chào đời năm 1841, tại làng Trung Linh, tỉnh Nam Định (nay thuộc giáo xứ Trung Linh, Giáo phận Bùi Chu). Anh là một thanh niên Công giáo đạo hạnh. Đến năm anh 20 tuổi, anh lập gia đình với một thiếu nữ trong làng.
Hằng ngày, anh Ninh siêng năng việc đồng áng, chiều về cơm nước xong, lại tụ họp đọc kinh chung trong xứ đạo. Anh sống đời đạm bạc trong yên lành. Thế nhưng, đời sống các tín hữu bị đảo lộn vì sắc lệnh cấm đạo khắc nghiệt của vua Tự Đức.
Ngày 16/09/1861, năm 21 tuổi, anh Ninh cùng với nhiều giáo hữu bị quan quân vây bắt giải về phủ Xuân Trường. Các tù nhân vẫn nhất mực tuyên xưng niềm tin, không chịu đạp ảnh Thánh. Quan phủ hạ lệnh cho khắc hai chữ “tả đạo” vào má và đưa đi lưu đày. Anh Ninh bị đi đày ở làng Đông Trị, huyện Đông Quan. Các anh hùng đức tin còn phải bị thay đổi nơi chốn lưu đày nhiều lần.
Trong hơn 9 tháng ngục tù, bao nhiêu lần tra tấn, roi đòn, dụ dỗ ngon ngọt, vẫn không thể lay chuyển được vị anh hùng đức tin trẻ tuổi Trần Duy Ninh. Anh can đảm trả lời quan án: “Nếu con cái không được phép khinh dể cha mẹ, thì người tín hữu sao dám đạp ảnh Chúa tạo dựng trời đất. Quan hãy làm gì quan muốn, nhưng đừng bắt tôi phạm tội đạp Thánh Giá Chúa.”
Trước lòng can đảm và khẳng khái của anh hùng đức tin Đaminh Trần Duy Ninh, tổng đốc Nguyễn Đình Tân đã ra lệnh xử trảm anh vào ngày 02/06/1862 tại pháp trường An Triêm, tỉnh Nam Định, dưới thời vua Tự Đức.
Chứng nhân đức tin Ðaminh Trần Duy Ninh được phong chân phước ngày 29/04/1951 do ÐTC Piô XII và được ÐTC Gioan Phaolô II tôn phong hiển thánh ngày 19/06/1988.
Trích sách “Hạnh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam“
Biên soạn: Hội đồng Giám mục Việt Nam
Lòng Chúa thương xót Cộng đoàn LCTX TGP Sài Gòn